Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

LỜI NÓI MUỘN MÀNG

Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong một đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong một ngày cuối tuần mát mẻ....





- Chán thật đấy - Linh nói. Ước em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản
Cả hai im lặng một lúc lâu
- Này! Em có một ý kiến, hãy chơi một trò chơi đi! -Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- .....Được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch gì cả -Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên không có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.

Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..

Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai: "các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có một ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm

1h23
- Em khát quá-Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em một chai nước khoáng đi

1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:

- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm thì đó là bạn của em

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được một lá thư trong túi áo của anh ấy.

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc

Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến gì khác ngoài một trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh, anh yêu em!!!

11h58
Việt à...- Linh bật khóc-....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh không thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...


Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012



Chuyện tình của tôi




Còn nhớ không anh, 365 ngày trước lần đầu tiên em gặp anh. Ngày này của những năm về trước em buồn biết bao nhiêu. Và duyên số đã cho em gặp anh, trái tim em từ đó mới biết ngân lên những giai điệu tình yêu. Ngày anh đến, em như được sống với cuộc sống chỉ toàn sắc hồng.

365 ngày trôi qua, yêu thương, ghen tuông, nhung nhớ, giận hờn,.......... muôn vàn cung bậc của tình yêu. Em còn nhớ lần nụ hôn đầu tiên trong cuộc đời mình, thật ngọt ngào và say đắm. Anh bảo em nhìn lên bầu trời, anh sẽ chỉ cho em nhìn thấy sao băng. Anh nói sao băng vụt qua nhanh lắm, khi anh đặt nụ hôn lên bờ môi em cũng vậy, em ngượng ngùng vội vã quay đi. Thế mà em có chạy trốn được đâu, vì em chẳng biết hôn, vì môi anh ngọt quá, vì vòng tay anh chặt quá, vì tim em đập nhanh quá, và vì em biết mình đã yêu.

Khi em mơ hồ nhận ra bên cạnh anh, ngoài em còn có nhiều hơn 1 người con gái khác, là lúc em thấy trái tim mình rạn vỡ thành trăm mảnh đau thương. Thế rồi em giận anh, em khóc hàng đêm vì nhớ nhung anh quay quắt. Em không dám đi trên những con đường nơi ta đã đi qua, không dám đến những nơi mình đã cùng nhau đến, bất kỳ điều gì cũng làm em nhớ đến anh.Em nhung nhớ vì em yêu anh.

Khi em thấy trái tim mình khổ đau nhiều quá, không thể lạnh lùng từ chối cuộc gọi của anh là giây phút em nhớ anh đến quặn thắt trái tim mình. Em không thể sống trong nhớ nhung nhiều hơn nữa. Em bước qua đau khổ vì em yêu anh.

Em về bên anh, tận tuỵ và làm việc hết mình, chỉ mong có thể mang đến cho anh giây phút yên bình và êm ả, vì cuộc đời anh đã cay đắng quá nhiều. Anh đi bên cô ấy, cùng cô ấy toan tính những gì. Khi có cả em và cô ấy, anh lạnh lùng và cư xử thế nào với em? Có ai biết mối quan hệ của chúng ta, ngoại trừ em - anh - và gia đình em?

Em như cái bóng vô hình trong quãng thời gian ấy, chỉ biết quên đi bản thân mình vì anh. Bởi em thật sự không biết sự nhập nhằng giữa anh và cô ấy. Em bỏ qua tất cả vì em yêu anh.
Khi cô ấy đề nghị cùng em ngồi trò chuỵên, em mới biết thật ra giữa anh và cô ấy là thế nào. Em sẽ chẳng tin nếu như cô ấy không cho em xem những dòng tin giữa anh và cô ấy, em sẽ vẫn tin anh như trước nay nếu những gì em nhắn cho anh cô ấy thuộc lòng vanh vách đến thế, em sẽ mãi kính trọng tôn sùng anh nếu như những phút ái ân với anh qua lời cô ấy không nồng nàn như lúc ở bên em. Em chỉ nghe và không nói gì cả, nỗi đau không thể thốt thành lời.Thế giới như sụp đổ trước mắt em. Người em yêu thương là thế, lần đầu tiên em yêu một người, em đã trao anh niềm tin, hi vọng, ước mơ,............... bao nhiêu yêu thương, ái ân nồng mặn, rụt rè, e ấp, nồng nhiệt, say mê! Vậy mà, em thật sự giận vì em yêu anh.

Em đã đi, anh còn nhớ không?
Anh đã thế nào, anh còn nhớ không?
Em đã trở về, không phải em yếu đuối, mà vì em yêu anh.

Thế rồi em đã thêm một lần đau khổ, khi đứng đợi anh và cô ấy mãi, từ khách sạn đi ra. Em đã bảo cô ấy nếu yêu anh và có can đảm trao anh đời con gái, hãy thay em mang tình yêu và sự tận tuỵ đến cho anh. Thế nhưng không có em cô ấy lại day dứt, xin lỗi em, và thừa nhận anh đối với cô ấy không phải là tình yêu. Rằng anh chưa một lần nói yêu cô ấy.
Khi biết em tức giận, biết rằng có thể không còn em, anh đã đối xử thế nào với cô ấy, anh nhớ không? Cô ấy khóc với em, nhiều lắm anh ạ.

Em không cười, không mỉa mai cô ấy. Mà em thấy thương hơn. Vì em rất yêu anh.
Em vẫn biết ngoài cô ấy, anh còn những cô gái khác nữa.
Cô ấy rời xa anh, anh dắt em về ra mắt gia đình anh và xin phép cưới em. Em tưởng rằng sóng gió đã trôi qua.
Nhưng anh vẫn mải mê rong ruổi theo điều gì xa lắm, mà nơi đó em biết mình không đến được cùng anh. Anh ghen tuông vô cớ, nóng giận tức thời, anh tự ái cao và sĩ diện để đánh em đến ngã lăn bao lần. Em biết em sai, em có lỗi, vì chỉ biết yêu anh mà chẳng biết đúng sai thế nào.

Em biết, em lần đầu yêu nên còn vụng dại, không biết chấp nhận khi yêu yêu mình lại ôm hôn người khác. Rồi anh và cô ấy tình tự thế nào khi đi ăn cưới cùng nhau? Anh và một chị nữa đã thế nào khi ... bên nhau? Anh và bao nhiêu người con gái khác đã thế nào khi mà anh đã nói yêu em, cưới em..................?????

Em không trách anh, không hờn, không giận, bởi những điều anh làm tất phải có lý do. Có thể vì sở thích, có thể vì bè bạn, có thể vì anh giận em nên mới như vậy....... muôn vàn ngàn triệu lý do.
Em chỉ giận mình yêu anh nhiều đến vậy.
Anh nói anh là người đàn ông chung thuỷ
Anh nói anh yêu em thật nhiều
Anh nói em làm anh giận đến mấy anh vẫn không thể đánh mất đi tình yêu của mình.
Anh vẽ ra bao điều tốt đẹp khi mình cưới nhau
Ngôi nhà, những đứa trẻ
Tình yêu, hạnh phúc.............
Ngay lúc này đây, em vẫn ở bên anh.
Em không muốn nhắc đến điều anh làm là sai hay đúng. Em chỉ không hiếu sao anh không thừa nhận những điều anh làm?
Em cố chấp, trẻ con và bướng bỉnh, không hiểu gì nên cứ cãi lời anh. Nhưng em biết, trái tim em luôn thành thật và trong sáng, chung thuỷ với tình yêu của mình. Đau khổ nhiều, khóc nhiều, vì em yêu anh.
Em thật sự có lỗi với Bố Mẹ anh.
Em rất yêu gia đình anh, nhiều như em yêu anh vậy
Để Bố Mẹ thất vọng em thật không phải nhưng có thể nào em sống được cùng anh?
Đã bao lâu mà anh vẫn vậy, luôn tìm đến rượu bia khi buồn, luôn cặp kè người con gái khác vì mục đích của mình, .... Khi em yêu anh, em yêu một người đàn ông khác, và giờ đây anh đã là người khác.
Em xin lỗi vì đã làm cho anh tin tưởng rằng em bằng lòng với tất cả.
Em xin lỗi vì em không đủ thông minh để giúp anh trong công việc.
Em xin lỗi vì em không giàu có để giúp anh trong sự nghiệp.
Em xin lỗi vì em không đủ nhẫn nhịn để nhìn anh say mê bên người khác.
Em mong anh hãy thành thật với người anh sẽ cưới làm vợ, cho dù có vì mục đích gì, anh đừng làm người đó đau khổ như em.
Anh sẽ oán hận em đến bao nhiêu, nhưng rồi anh sẽ cảm ơn em.
Em chỉ muốn ở bên anh, cùng anh đi suốt cuộc đời như lời em hát "và như thế ta đã yêu nhau" . Nhưng điều đó chỉ xảy ra khi anh từ bỏ lối sống hiện nay, khi anh đơn giản hơn, không lừa dối, ... Em biết rằng ngày đó sẽ chẳng đến đâu, nhưng em vẫn đi, để chờ đợi...
Em xin lỗi vì biết anh yêu em là chân thật
Em xin lỗi vì em đã yêu anh, yêu anh nhiều đến thế.


vnthutinh.com

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012


Hãy là chính bạn



Bạn mạnh mẽ khi biết chấp nhận nỗi đau và mỉm cười với nó.

Bạn can đảm khi vượt qua được sự sợ hãi của chính mình và giúp người khác cũng làm được điều đó.

Bạn hạnh phúc khi nhìn thấy một nụ hoa đang hé nở và nguyện cầu nó sẽ tỏa hương thơm ngát.

Bạn đáng yêu khi nỗi bất hạnh không làm bạn mù quáng đến nỗi có thể làm cho người khác cũng cảm thấy bất hạnh.

Bạn sáng suốt khi biết được sự thông thái của bạn là có giới hạn.

Bạn chân thật khi bạn nghĩ rằng mình đã làm nhiều điều ngốc nghếch.

Bạn sống động khi những mong ước tương lai cũng không mang nhiều ý nghĩa hơn những lỗi lầm của ngày hôm qua.

Bạn trưởng thành khi biết được hôm nay bạn là ai chứ không phải ngày mai bạn sẽ là ai.

Bạn tự do khi điều khiển được chính mình và không mong ước sẽ điều khiển người khác.


Bạn đáng được tôn trọng khi bạn tôn trọng người khác.

Bạn rộng lượng khi bạn thể hiện sự duyên dáng đúng với bản chất của chính mình.

Bạn khiêm tốn khi bạn không biết rằng mình khiêm tốn là như thế nào.

Bạn chín chắn khi nhận ra được bản chất thật của những người xung quanh và đối xử với họ theo đúng những gì bạn nhận ra.

Bạn nhân từ khi tha thứ lỗi lầm cho người khác nhưng lại không thể tha thứ cho chính mình khi phạm những lỗi đó.

Bạn xinh đẹp khi bạn không cần một chiếc gương nói lên điều đó.

Bạn giàu có khi bạn không bao giờ đòi hỏi nhiều hơn những gì bạn cần.

Bạn là chính bạn khi bạn chấp nhận sống yên bình với những đổi thay, một khi bạn không còn được như hiện nay. 

LỜI CỦA MỘT NGƯỜI THẦY




Khi mọi chuyện không suôn sẻ, như đôi khi vẫn thế, khi con đường em đi dường như đầy gian khổ, khi ngân quỹ thì thấp mà những món nợ thì cao, và em muốn cười nhưng em vẫn phải thở dài, khi cả sự quan tâm cũng gây sức ép làm không thấy dễ chịu ... Hãy nghỉ ngơi nếu em cần, nhưng đừng bỏ mặc ! Cuộc sống kì quặc với những vòng xoáy và điểm ngoặt, như mọi người chúng ta đều học được, và nhiều sự thất bại quay vòng, và đáng lẽ người ta có thể thành công, người ta lại bỏ qua nó. Đừng bỏ mặc dù tốc độ dường như quá chậm, em có thể thành công với một cơ hội khác. Thành công là những thất bại đảo ngược, bất chấp đầy những nghi ngờ... Và em không thể nói em đạt gần đến mức nào. Có thể nó thật gần khi có vẻ thật xa. Nên em hãy theo đuổi cuộc chiến dù khi em gặp khó khăn nhiều nhất. Chính khi mọi thứ dường như tồi tệ đi, là lúc em không được buông xuôi !